Đề bài: Đóng vai nhân vật Trọng Thủy, kể lại chuyện An Dương Vương và Mỵ Châu – Trọng Thủy.

Xem thêm: Dàn ý Đóng vai Trọng Thủy kể lại chuyện An Dương Vương và Mỵ Châu – Trọng Thủy

Tim tôi quặn thắt khi nhìn thấy xác em, tôi đứng lặng hồi lâu nhìn dòng máu đỏ thẫm chảy ra biển. Ta là kẻ vô tâm không nhận ra tình yêu của Mỵ Châu dành cho ta, ta là kẻ mù quáng vì quyền lực. Bà mất rồi tôi biết sống sao đây, đời tôi biết đi về đâu nếu không có sự yêu thương chăm sóc của bà. Mị khuỵu xuống, ôm xác Mị Châu mà khóc. Chúa đã giễu cợt tình yêu của anh và cả em nữa…

Tôi còn nhớ ngày cha tôi (Triệu Đà) thất bại thảm hại sau cuộc tấn công vào vua An Dương Vương nước Âu Lạc, mặt cha tối sầm và đôi mắt bừng lên lửa giận. Âu Lạc vốn là một vùng đất phía Nam nước ta, là nơi thiên nhiên, sản vật vô cùng phong phú, tươi tốt, giao thương thuận lợi. Vua cha muốn chiếm đất ấy lâu dài. Nhưng quân Âu Lạc rất tài giỏi, lại có vũ khí tối tân nên cha ông ta nhiều lần đem quân sang đánh nhưng chỉ chuốc lấy thất bại. Tôi là con cả nhưng cũng chẳng biết làm gì hơn, chỉ biết động viên bố giữ gìn sức khỏe, rèn luyện quân đội cho đến ngày mai.

Sau đó vài ngày, bố tôi bình tĩnh lại và bất ngờ gọi tôi vào phòng nói chuyện riêng. Cha rủ con sang nước Âu Lạc cưới Mị Châu và lấy bí mật nước Âu Lạc về đây. Là một người con và một người hầu, tôi không thể không vâng lời cha tôi. Tôi nhận lời mà lòng rối bời, vì không biết Mị Châu là ai, sao không thương nàng, không biết mình có làm tròn sứ mệnh cha giao cho hay không.

Xem thêm bài viết hay:  Nghị luận nêu suy nghĩ về hiện tượng xả rác trong trường học hay nhất

Ngày tôi và cha tôi được vua An Dương Vương đồng ý kết hôn, tôi và cha vô cùng hạnh phúc. Ta luôn cho rằng An Dương Vương không quên dã tâm phương Bắc, luôn muốn chiếm nước Nam nên sẽ không bao giờ quy thuận. Không ngờ… Vậy là ông trời đã giúp chúng ta một bước. Cha con chúng tôi nhanh chóng chuẩn bị lễ vật, tổ chức đám cưới và cũng sớm thực hiện âm mưu như đã định.

Trước khi sang Âu Lạc, tôi đã biết về Mị Châu – vợ tương lai của tôi. Nàng là người con gái xinh đẹp, dịu dàng, nết na, lại là con một của vua An Dương Vương nên rất được cưng chiều.

Ngày cưới, ai nấy đều vui mừng, nhất là cha tôi, vì kế hoạch của ông dần thành công. Còn tôi, lòng nặng trĩu những ưu tư, lo lắng, liệu sứ mệnh cao cả ấy có hoàn thành được không, và sau khi hoàn thành, tôi biết phải cư xử thế nào với Mị Châu.

Sau lễ thành hôn, tôi chính thức trở thành con rể của nước Âu Lạc, theo phong tục ở đây tôi đến ở với Mỵ Châu. Cô là một cô gái dịu dàng, nữ tính, trong sáng và ngây thơ. Cô ấy yêu tôi, chăm sóc tôi, điều này tôi biết rõ, từng ánh mắt cô ấy, từng lời cô ấy nói đều chứa đầy sự dịu dàng và tin tưởng. Tôi luôn đáp lại cô ấy bằng sự hời hợt, tôi coi cô ấy như nghĩa vụ nên yêu cô ấy chỉ là công việc. Thú thực, ta chưa bao giờ yêu Mị Châu thật lòng. Chỉ vì lúc đó tư tưởng chiếm đoạt bảo vật Âu Lạc quá lớn mà đầu óc tôi mờ mịt, không ngờ rằng tôi đã yêu nàng từ lúc nào không hay.

Xem thêm bài viết hay:  8 bài văn mẫu Phân tích tác phẩm Chiếu dời đô hay nhất – Ngữ văn lớp 8

Rồi ngày ấy cũng đến, nhân cơ hội An Dương Vương ra ngoài săn bắn, tôi thổ lộ trong lòng và xin Mị Châu cho xem nỏ thần. Trong một khoảnh khắc, tôi thấy nét mặt em thay đổi, em nhìn thẳng vào mắt tôi rồi vội quay đi. Có lẽ cô ấy nhận thấy? Nhưng vì tình yêu quá lớn nàng đã mù quáng cho tôi xem chiếc nỏ thần, mọi việc diễn ra theo đúng kế hoạch, tôi đã đổi cán nỏ khác thay cho cần Rùa Vàng mà Mị Châu không hề hay biết. . Xong xuôi, tôi nói dối mẹ là về thăm bố:

– Tình vợ chồng không thể quên, nghĩa mẹ cha không thể bỏ. Con nay trở về thăm cha, nếu đến lúc hai nước phân tranh, Nam Bắc chia lìa, con lại đi tìm nàng, lấy gì làm dấu?

Cô thật thà trả lời:

– Phận người con gái nếu gặp cảnh biệt ly sẽ đau đớn khôn cùng. Em mặc áo gấm thêu lông ngỗng trên người. Đi đâu tôi cũng xé lông rắc ở ngã tư đường làm biển báo cứu nhau.

Lời nói của cô ấy vẫn văng vẳng bên tai tôi, tôi thật độc ác, lúc đó tôi chỉ có ý hủy diệt hoàn toàn cha con cô ấy, mà không nghĩ đến tình nghĩa vợ chồng mà cô ấy đã dày công vun đắp bấy lâu nay.

Tôi trở về với trái tim mãn nguyện với chiến thắng mà tôi đã làm được. Vua cha đem quân ra đánh, An Dương Vương nhờ có nỏ thần mà không đủ sức chống đỡ nên thất bại thảm hại, phải cùng con gái bỏ chạy. Trên đường chiến thắng, ta lần theo dấu vết lông vũ Mị Châu để lại làm dấu tích bắt sống An Dương Vương và con trai. Nhưng khi tôi đến, chỉ còn lại những chiếc lông ngỗng trắng cùng với máu của người vợ và đứa con gái tôi yêu. Vua An Dương Vương đã không còn ở đó.

Xem thêm bài viết hay:  Top 40 Kể một câu chuyện ca ngợi cái đẹp hay phản ánh cuộc đấu tranh giữa cái đẹp với cái xấu – Tập làm văn lớp 4

Tôi ôm nàng vào lòng và hét lên: “Mỹ Châu… anh sai rồi. Chính tôi đã giết cô ấy,…”. Tôi khóc đến khản cổ và không còn thấy giọng nói dịu dàng êm ái ấy nữa. Đôi bàn tay trắng nõn mềm mại ngày nào vẫn bưng cơm, bưng nước, pha trà, vuốt má ta giờ đã không còn nữa. Tôi nhớ cô da diết, nhớ những cử chỉ âu yếm của cô. Bây giờ tôi chỉ muốn gặp lại cô ấy, được nhìn thấy nụ cười duyên dáng của cô ấy, được nhìn thấy đôi má hồng đào của cô ấy, thì dù phải trả giá như thế nào, tôi cũng sẽ đồng ý.

Ta đem xác nàng về chôn ở Loa Thành, lạ thay xác nàng biến thành ngọc. Giành được nước Âu Lạc, ta là người có công lớn nhất, cha ban thưởng hậu hĩnh nhưng ta chẳng màng, giờ tâm trí ta chỉ hướng về em, người vợ bé nhỏ của ta. Tôi sống khép kín, mỗi đêm nhắm mắt lại hình bóng của cô ấy lại hiện về.

Ít lâu sau, tôi xuống giếng tắm, nhìn xuống thấy bóng Mị Châu đang vươn mình, tôi mừng rỡ vội vã đi theo, đợi lâu lắm mới thấy nàng xuất hiện, Tôi đã phải giữ cô ấy. tay cô ấy trước khi cô ấy biến mất. Có những tiếng gọi tôi từ xa, nhưng tôi không quan tâm, tôi phải đi theo Mỹ Châu và tôi đã ở bên nàng mãi mãi.

Các bài giải bài tập lớp 10 sách mới:

viet-bai-lam-van-so-2-lop-10.jsp

Giải bài tập lớp 10 theo sách mới môn học

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *